Ba thanh
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Ba Thanh: Một thuật ngữ trong Đạo giáo, chỉ ba cung (ba tầng trời) nơi ở của các bậc thánh nhân, chân nhân và tiên nhân. Ba cung này bao gồm: Ngọc Thanh, Thượng Thanh và Thái Thanh.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Trong thần thoại Đạo giáo, các vị tiên thường cư ngụ ở cõi Ba Thanh.
- Tranh vẽ thường mô tả cảnh tiên cảnh với điện các chốn Ba Thanh.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Cõi Ba Thanh": dùng để chỉ nơi ở tối cao, thanh tịnh của các bậc tiên thánh trong quan niệm Đạo giáo.
- Tâm hồn thanh tịnh, người tu đạo mong một ngày được về cõi Ba Thanh.
Biến thể và từ gần giống
- Tam Thanh: Cách gọi khác, đồng nghĩa với "Ba Thanh".
- Ngọc Thanh: Một trong ba cung của Ba Thanh, thường được coi là cung cao nhất.
- Thượng Thanh: Một trong ba cung của Ba Thanh.
- Thái Thanh: Một trong ba cung của Ba Thanh.
Từ đồng nghĩa
- Tam Thanh: Ba cõi thanh cao (cùng nghĩa với Ba Thanh).
- Tiên cảnh: Cảnh giới của tiên nhân (nghĩa rộng hơn, bao hàm).
Thành ngữ liên quan
- "Một lòng hướng đến Ba Thanh": Thành tâm tu luyện, hướng về cảnh giới tối cao của Đạo giáo.
- Suốt đời tu đạo, ông ấy một lòng hướng đến Ba Thanh.
- Tam thanh
- Chỉ 3 cung của đạo giáo là: Ngọc Thanh, Thượng Thanh và Thái Thanh, là nơi ở của thánh nhân, chân nhân và tiên nhân